Chatbot NTTU

Nguyễn Lê Phước Vinh, chàng sinh viên đa năng và trend “Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?”

Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên của những tiêu chuẩn rực rỡ, nơi sự đa năng và những danh hiệu trở thành thước đo cho giá trị cá nhân. Thế nhưng, nếu một đời không rực rỡ theo cách đám đông vẫn kỳ vọng thì sao? Qua cuộc đối thoại với Nguyễn Lê Phước Vinh, sinh viên ngành Quan hệ công chúng (Khoa Truyền thông sáng tạo – Trường Đại học Nguyễn Tất Thành) – một người trẻ điềm tĩnh giữa những áp lực thành tích sẽ có thêm những góc nhìn thú vị để rực rỡ theo cách của mình.

Lễ tổng kết và tuyên dương Ban cán sự lớp kiêm nhiệm, cán bộ Đoàn Hội Trường ĐH Nguyễn Tất Thành 2024-2024.

Nguồn ảnh: Phước Vinh

PV: Nhìn vào danh sách thành tích, từ danh hiệu “Sinh viên 5 tốt” 2 năm liên tục đến các giải thưởng về sáng tạo nội dung, bạn dường như đang dung hòa rất tốt giữa học tập, kỹ năng và hoạt động xã hội. Đâu là “nguyên tắc vàng” giúp bạn quản trị thời gian để đạt hiệu quả tối ưu ở cả ba trụ cột này?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Nếu nói về “Nguyên tắc vàng” thì thật ra với mình nó không phải là cái gì quá cao siêu, mà chỉ đơn giản là biết mình nên ưu tiên cái gì ở từng thời điểm và đủ kỷ luật để giữ đúng cái ưu tiên đó. Ví dụ, gần thi thì mình dồn cho học, còn khi tham gia cuộc thi hay hoạt động thì mình sẽ cho phép bản thân tập trung nhiều hơn vào sáng tạo, miễn là không để việc học rớt xuống quá thấp. Mỗi tuần mình thường tự hỏi: “Tuần này cái gì là quan trọng nhất với mình?”, rồi cố gắng bám vào đó.

Ngoài ra mình cũng tập được mấy thói quen nhỏ như tận dụng thời gian trống, gom việc theo từng khoảng để dễ tập trung, và quan trọng nhất là biết từ chối bớt những việc không thực sự cần thiết. Mình nghĩ không phải lúc nào mình cũng làm tốt hết, nhưng chỉ cần mình biết mình đang ưu tiên điều gì và làm nó nghiêm túc thì mọi thứ sẽ dần ổn hơn.

PV: Với vai trò là Phó Bí thư Đoàn khoa và Liên chi Hội trưởng Khoa Truyền thông sáng tạo (2023 2024), áp lực lớn nhất mà bạn từng đối mặt khi điều hành một tập thể sinh viên trẻ, năng động?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Mình nghĩ áp lực lớn nhất không phải là khối lượng công việc, mà là làm sao kết nối được một tập thể sinh viên rất trẻ, rất cá tính nhưng lại chưa thật sự gắn kết. Theo mình, một tổ chức muốn vận hành tốt thì người đứng đầu phải đủ bản lĩnh để định hướng và giữ được “nhịp chung”. Nhưng thật lòng mà nói, giai đoạn đầu khi vừa nhận nhiệm vụ, mình khá chênh vênh. Có rất nhiều hoài nghi trong đầu, kiểu như: “Liệu mình có làm được không?”, “Làm sao để mọi người tin và đi cùng mình?”.

Chính những câu hỏi đó lại buộc mình phải đi tìm câu trả lời. Mình nhận ra là muốn kết nối tập thể thì không thể chỉ nói hay kêu gọi, mà phải tạo ra những hoạt động đủ ý nghĩa để mọi người thật sự muốn tham gia và ở lại. Mình bắt đầu tập trung xây dựng các chương trình có tính trải nghiệm, có giá trị cho sinh viên, đồng thời cố gắng lắng nghe nhiều hơn hiểu từng nhóm, từng cá tính để giao việc phù hợp. Dần dần, từ những hoạt động nhỏ, mọi người bắt đầu hiểu nhau hơn, phối hợp với nhau tốt hơn và tạo thành một tập thể có sự gắn kết rõ ràng.

Hoạt động thực hiện tuyến đường mẫu “Xanh Sạch Đẹp An Toàn” tại Long An

PV: Bạn đã nhận được giấy khen cho chiến dịch Mùa hè xanh và nhiều bằng khen ở các chiến dịch khác. Những chuyến đi thực tế này đã thay đổi thế giới quan của một sinh viên ngành Truyền thông như thế nào?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Thật ra trước khi tham gia các chiến dịch như Mùa hè xanh, mình nhìn ngành Truyền thông khá “đẹp” – kiểu sáng tạo nội dung, làm hình ảnh, kể những câu chuyện hay. Nhưng sau những chuyến đi thực tế, mình nhận ra là truyền thông không chỉ nói cho hay, mà là nói sao để người khác hiểu, tin và có thể thay đổi hành vi. Có những thứ trước đây mình nghĩ đơn giản, nhưng khi tiếp xúc thực tế mới thấy để truyền tải đúng và chạm được đến người khác là chuyện không dễ.

Những chuyến đi đó cũng khiến mình bớt “lý thuyết”. Mình học được cách lắng nghe nhiều hơn, quan sát nhiều hơn, và hiểu rằng mỗi câu chuyện mình kể ra đều nên xuất phát từ sự thật và sự thấu cảm. Nó cũng làm mình có trách nhiệm hơn với những gì mình làm trong ngành này, vì truyền thông không chỉ để thu hút, mà còn có thể tạo ra giá trị cho cộng đồng nếu mình làm đúng. Với mình, điểm thay đổi lớn nhất là: từ việc làm truyền thông cho “hay”, mình chuyển sang làm truyền thông để “có ý nghĩa”.

PV: Hiện nay, một câu nói đang lan truyền và trở thành nổi tiếng “Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?” Bạn nghĩ sao về điều này? Bạn có thấy mình đã rực rỡ chưa?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Nếu hỏi mình về câu “Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?”, thì mình thấy… câu đó thật ra khá “nhẹ lòng”. Nó giống như một cách để mình tự cho phép bản thân không cần phải lúc nào cũng xuất sắc hay nổi bật trong mắt người khác.

Trước đây, mình cũng từng nghĩ “rực rỡ” là phải có thành tích, phải được công nhận, phải đứng ở một vị trí nào đó để mọi người nhìn thấy. Nhưng sau một thời gian học tập và tham gia hoạt động, mình nhận ra có những lúc mình không đứng ở trung tâm, không có danh hiệu gì lớn, nhưng mình vẫn đang làm việc, vẫn đang đóng góp, vẫn đang tiến lên từng chút một. Và những lúc đó, mình không cảm thấy mình “kém rực rỡ” hơn.

Còn nếu hỏi mình đã rực rỡ chưa, thì chắc là… có, nhưng theo cách rất riêng. Có những khoảnh khắc mình đứng trên sân khấu nhận giải, đó là rực rỡ theo kiểu ai cũng thấy. Nhưng cũng có rất nhiều khoảnh khắc không ai để ý  như khi mình làm một chương trình chạy mượt, khi một bạn trong team trưởng thành hơn, hay đơn giản là khi mình vượt qua được một giai đoạn khó của bản thân. Với mình, những điều đó cũng là rực rỡ, chỉ là nó yên lặng hơn thôi.

Nên mình nghĩ, “rực rỡ” không phải là đích đến, mà là cách mình đi trên hành trình của mình. Và câu trả lời của mình là: nếu cả đời không rực rỡ theo cách người khác nhìn thấy, thì cũng không sao miễn là mình biết mình đang sống có ý nghĩa và không ngừng tiến về phía trước.

Hoạt động tư vấn tuyển sinh tại ngày hội sắc màu NTTU 2026

Hoạt động tư vấn tuyển sinh tại ngày hội sắc màu NTTU 2026

PV: Là sinh viên Khoa Truyền thông sáng tạo, bạn đã ứng dụng tư duy sáng tạo và công nghệ truyền thông như thế nào để làm mới các phong trào sinh viên?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Là sinh viên Khoa Truyền thông sáng tạo, mình nhận ra một điều là không phải phong trào sinh viên “khô”, mà đôi khi cách mình tiếp cận chưa thật sự chạm đến các bạn. Vì vậy, khi tham gia tổ chức, mình luôn đặt câu hỏi: làm sao để một hoạt động quen thuộc nhưng lại được nhìn bằng một góc nhìn mới, gần gũi hơn với sinh viên hiện tại.

Cách mình làm không phải là thay đổi hoàn toàn nội dung, mà là thay đổi cách kể câu chuyện. Thay vì đăng thông báo theo kiểu truyền thống, mình thử biến nội dung thành những format gần gũi hơn như video ngắn, storytelling, hoặc khai thác góc nhìn “đời thường” của chính sinh viên tham gia. Ví dụ, có những chương trình, mình không quảng bá bằng lợi ích chung chung, mà kể câu chuyện của một bạn đã tham gia và thay đổi như thế nào điều đó dễ chạm hơn rất nhiều.

Ngoài ra, mình cũng tận dụng các nền tảng số mà sinh viên đang dùng nhiều, như mạng xã hội, để tạo sự tương tác hai chiều chứ không chỉ là đăng – đọc. Có những hoạt động mình khuyến khích các bạn tự tạo nội dung (UGC), chia sẻ trải nghiệm cá nhân, từ đó chính các bạn trở thành “người lan tỏa” cho chương trình. Khi đó, phong trào không còn là của Ban tổ chức nữa, mà là của chính sinh viên. Điểm mấu chốt là phong trào không khô, chỉ là cách mình làm cho nó trở nên gần gũi hay không. Khi mình hiểu sinh viên và nói đúng “ngôn ngữ” của họ, thì tự nhiên họ sẽ muốn tham gia.

Phước Vinh tham gian hoạt động Vận chuyển cứu trợ đồng bào miền Trung gặp khó khăn trong đợt bão vừa qua tại Nhà văn hoá Thanh niên và Hỗ trợ dịch vụ công Xã Hóc Môn

PV: Bước đi tiếp theo của Phước Vinh sau khi rời ghế nhà trường sẽ là một nhà hoạt động xã hội hay một chuyên gia truyền thông?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Khi rời ghế nhà trường, mình vẫn lựa chọn đi theo đúng chuyên ngành mà mình đã theo học, đó là phát triển theo hướng một người làm truyền thông chuyên nghiệp. Tuy nhiên, những giá trị từ hoạt động Đoàn – Hội và các danh hiệu đã đạt được sẽ luôn đi cùng mình, không phải để “giữ thành tích”, mà là để nhắc mình làm nghề một cách có trách nhiệm hơn với cộng đồng. Làm truyền thông không chỉ là công việc, mà còn có thể trở thành một cách để tạo ra những giá trị xã hội tích cực. Và điều mình muốn giữ lại là: dù chọn con đường nào, thì những gì mình đã rèn luyện sẽ là nền tảng để mình đi đường dài một cách vững vàng hơn.

PV: Bạn có lời nhắn nhủ nào cho sinh viên các khoá tiếp theo ở Khoa Truyền thông sáng tạo cách để “rực rỡ” và “toả sáng” theo cách chính mình?

Nguyễn Lê Phước Vinh: Mình thấy mỗi người sẽ có một cách “rực rỡ” rất khác nhau. Có bạn rực rỡ trên sân khấu, có bạn rực rỡ trong những công việc phía sau, có bạn đi nhanh, có bạn đi chậm nhưng rất chắc. Không có cách nào đúng hơn cách nào, miễn là bạn đang thật sự tiến lên. Nếu có thể, hãy thử nhiều một chút khi còn là sinh viên tham gia hoạt động, làm dự án, va chạm, thậm chí là sai cũng được. Vì chính những trải nghiệm đó sẽ giúp bạn hiểu mình rõ hơn là bất kỳ lời khuyên nào. Và một điều nhỏ nhưng mình thấy rất quan trọng là: đừng so sánh hành trình của mình với người khác. Mỗi người có một xuất phát điểm và một nhịp đi riêng, nên việc của mình là đi đúng nhịp của mình, không phải chạy theo nhịp của ai đó.

Với mình, “rực rỡ” không phải là khi người khác nhìn vào thấy mình sáng, mà là khi mình biết mình đang đi đúng hướng và không ngừng tốt lên mỗi ngày. Chỉ cần giữ được điều đó, thì bạn đã đang tỏa sáng theo cách của riêng mình.

Sau cùng, rực rỡ không nhất thiết phải là một trạng thái vĩnh cửu hay một kết quả lẫy lừng. Nó đơn giản là cảm giác chúng ta biết mình là ai, đang làm gì và dám từ chối những điều không cần thiết để bảo vệ sự ổn định nội tại. Cảm ơn Phước Vinh về một góc nhìn đầy lý trí: Không cần phải cân bằng tất cả, chỉ cần nghiêm túc với từng lựa chọn, bạn đã có một cuộc đời rực rỡ theo cách của riêng mình.

             Thực hiện: Huỳnh Giao

Call Now