Sợi dây treo báo trên lớp khiến một số người học có thể thấy kỳ giữa cái thời người ta nháo nhác với 4.0.

Sinh viên Viện đào tạo báo chí-truyền thông,Đại học Quốc gia HN,cuối buổi học môn Kĩ năng làm báo in (Cám ơn Em Sinh viên đã chụp bức ảnh này)
Với tôi, treo báo chỉ đơn giản là để người học được nhìn thấy màu sắc thật của trang báo (so với màu qua máy chiếu), để họ được bao quát sự khác biệt giữa những tờ báo treo trên đó, và cũng đơn giản là họ có thể học ngay được chút gì đó trên trang báo đang treo mà giảng viên có ý đồ muốn họ hướng mắt nhìn và dễ thấy.
Rồi sợi dây còn là “sạp báo” ngay trên lớp mỗi khi các nhóm sinh viên làm xong bài tập lớn. Họ hào hứng đưa báo “lên sạp” và thuyết trình, nhận xét, ganh đua. Cảm xúc vỡ òa sau mỗi buổi học như thế, khiến họ không nỡ rời lớp ngay, nán lại chụp hình mong giữ lấy kỉ niệm “làm nghề” thủa ban đầu. Những buổi học như thế đã rất xưa nhưng vẫn còn nguyên vẹn trong tôi, dẫu lớp đã “tan” và trường thì còn đó.

Thầy Vũ Quang Hào xem bài của sinh viên trước khi đánh giá (Cảm ơn Em Sinh viên đã chụp bức ảnh này)
Vài điều tưởng giản đơn đó không dễ gì nhận ra được, ngay cả khi người Thầy Thụy Điển của tôi đã cho sợi dây này, một kỉ niệm trân quý và là một bài học không cần dạy. Thêm nữa là bất ngờ. Bất ngờ này giục tôi đặt ra rất nhiều câu hỏi vì sao: Vì sao Thầy lại cho sợi dây? Vì sao Thầy lại chỉ cho mình, trong khi cả nhóm đến mươi người cùng học ? Vì sao Thầy lại đưa vào lúc kết thúc khóa học về nước?
Cuộn dây đẹp như một cuộn len nho nhỏ và ấm áp hơn bất kì cuộn len nào, kể cả là những cuộn len trong tay những người đàn bà cặm cụi đan áo cho chồng lúc giời giở heo may.
Sợi dây giờ đây đã “xơ xơ” nhưng tôi vẫn nâng niu và…sợ mất nó. Có bận suýt mất rồi. Ngày đó dạy tại Hải Phòng: Giờ trưa nghĩ rằng cứ để dây treo ở lớp, chiều làm tiếp. Ai ngờ bác lao công thấy rớt xuống sàn và nhìn nó không được sạch sẽ đã ném vô thùng rác. Chiều trở lại lớp, một cảm giác “mất mát” lớn lao. Lục tìm, gọi hỏi. Gọi đến hành chính thì được trỏ ra chị lao công dọn lớp. Chị đến và cười hồn nhiên chỉ cái thùng rác. Trời! May mà thùng khô và chỉ độc sợi dây nằm cô đơn nơi đó.
Hai ngày với lớp Cần Thơ, trưa về kí túc xá nghỉ cứ nơm nớp quên sợi dây còn treo trên lớp. Đầu giờ chiều đến, anh chị em học viên chào thầy râm ran nhưng dường như “không nghe thấy” (dẫu miệng vẫn: vâng vâng…), bởi mắt còn đăm đắm về phía bảng.
Mỗi lần đi dạy, sợi dây được xếp trong ba lô đeo trên người cho chắc ăn, sợ để ở túi đồ lề bỏ giỏ xe đi đường kẻ xấu vợt mất (nó tưởng…).Và mỗi chuyến bay xa gần, đều nhớ sợi dây này là “hàng xách tay”, phòng khi hành lí thất lạc.
Rồi đôi khi, có lớp, một vài học viên tốt bụng thương thầy,“đưa em xách đỡ cái giỏ thầy ơi”, tôi nhất mực không, bởi trong đó có…sợi dây!
Trước dịch vài tháng, đi Pháp thăm mấy cơ quan thường trú, đảo qua Hà Lan chơi. Vô siêu thị mua đồ ăn. Trong siêu thị khá vắng người (cũng không người bán, khách tự cân hàng, tự thanh toán) bỗng mắt nhạt nhòa bởi không tin trên kệ hàng lại có cái gì na ná cuộn dây. Không phải na ná. Nó là cuộn dây. Cũng đẹp như một cuộn len. Mua, dự phòng cho khả năng xấu, nhưng cho đến nay chưa một lần dùng đến. Vẫn thích treo sợi dây cũ kĩ kia hơn.

Cuộn dây mua ở Hà Lan vẫn chưa dùng đến
Mỗi lúc trên lớp cần treo báo, treo bài đã làm của các nhóm sinh viên để đánh giá, sợi dây lại như nhắc nhở: làm thế nào thuyết phục người học, và hơn thế nó lại ùa về những cảm xúc của kỉ niệm với Thầy. Mùa 20/11 năm nay, tôi chơ vơ giữa nắng nóng phương Nam, nao nao nhớ tới Thầy xứ lạnh Bắc Âu. Câu chuyện nhỏ về sợi dây treo báo là lòng biết ơn lớn với Thầy, Người đã chăn dắt tôi học nghề và dạy nghề ngót chục năm giời./.
Vũ Quang Hào
